Một mình ở châu Âu – Phan Việt

bia-sach-mot-minh-o-chau-au-jpg-1362985999_500x0Tên sách: Một mình ở châu Âu

Tác giả: Phan Việt

An’s review:

Rate: 8.8/10

Cuốn sách là một dạng hồi ký ghi lại những ký ức, tình cảm, suy nghĩ, và trải nghiệm thực tế của tác giả trong suốt hành trình một tháng du lịch đơn độc. Những dòng văn này mang tính đời thường và gần gũi, không cưỡi ngựa xem hoa lãng mạn hóa quá đà về cảnh vật địa danh như một số cuốn du ký khác.

Có thể dễ dàng nhận ra, tác giả vốn đã dành một tình yêu đặc biệt cho Paris. Một Paris của Victor Hugo, của Hemingway, của những nghệ sĩ nổi danh và vô danh khác. Đây là kiểu tình yêu rất nhân văn, đậm tính duy mỹ, ẩn chứa lí tưởng nghệ thuật chứ không hề đơn giản chỉ là sự trầm trồ ngưỡng vọng bởi vẻ đẹp hào nhoáng hoa lệ của kinh đô ánh sáng.

Cảm giác xuyên suốt trong quá trình đọc cuốn này không phải là “hãy xách balô lên và đi” mà là: nếu đã từng có ước muốn đến một thành phố, hãy cho mình cơ hội được sống ở đó một thời gian, tận hưởng bằng tất cả các giác quan cái cách thành phố sống từng ngày, cảm nhận không khí, âm thanh, mùi vị, con người… để nhận ra tình yêu của mỗi người chúng ta với nơi chốn đó thực sự nhiều đến mức nào, cũng là để tìm thấy tình yêu với chính bản thân mình, sau những thăng trầm đã trải qua.

Tác giả là một người hiểu biết và có vốn tri thức rộng về mỹ học. Dù không tìm được nhiều thông tin du lịch từ cuốn sách này, người đọc cũng vẫn sẵn lòng đón nhận một cuộc đối thoại ngược về quá khứ của những thời kỳ văn học, nghệ thuật thông qua những chia sẻ của tác giả. Từ cuốn sách này, dù không nhiều nhưng người đọc cũng có được một cái nhìn sơ lược về con người và tính cách đặc trưng của một số nước phương Tây, hiểu thêm một chút về tôn giáo, nhà dòng, Chúa và cách người ta phụng sự từ đức tin của mình. Hoàn toàn có thể nói cuốn sách này mang một tinh thần rất riêng giữa những ngược xuôi hành trình du ký khác. Hiện ra đâu đó trong đây, có lẽ là chính chúng ta, với tâm hồn và tinh thần của những ngày đang sống tuổi 20+, sống bằng bản năng, cảm nhận mọi thứ bằng tất cả sự hứng khởi và xúc động từ con tim, dù có vấp váp, tổn thương, buồn đau, thất vọng nhưng vẫn muốn gieo mầm tin yêu để mạnh mẽ bước tiếp.

Yung’s review:

Rate: 8.3/10

Ấn tượng đầu tiên của tui với sách Phan Việt không suôn sẻ lắm khi tui không thể đọc hết cuốn Nước Mỹ, nước Mỹ. Tui mua Một mình ở Châu Âu cùng với những cuốn du kí khác như Con đường Hồi giáo, Đường về nhà, Hành trình nước Mỹ. Ai hy vọng tìm thấy thông tin và kinh nghiệm đi Châu Âu thì chắc có lẽ sẽ ít nhiều thất vọng khi đọc cuốn sách này. Cảm giác khi đọc sách không phải là thôi thúc khao khát được đi, được trải nghiệm, khám phá, nhìn ngắm châu Âu, mà là sự đồng cảm, thấu hiểu nỗi lòng của tác giả. Cuốn sách miêu tả khá thực tế và sát với hiện thực chứ không phải hoa lệ, mỹ miều như thường thấy trên sách báo, thâm chí còn hơi trần trụi nữa ấy. Điều tui thích ở cuốn này là những gì viết ra hoàn toàn là cảm nhận chủ quan của người viết, đây là châu Âu trong mắt chị, châu Âu của riêng chị chứ không phải châu Âu của ai khác. Không hiểu sao đọc đến cuối, “tôi sẽ chia tay Sơn” tui không hề thấy buồn, tui cảm thấy nhẹ nhõm và được giải tỏa, tui nghĩ là mình hiểu được cảm giác của chị. Đi là một trong những giải pháp hữu hiệu nhất khi người ta có khúc mắc trong lòng hay lâm vào một thời khắc tăm tối. Dù kết quả ra sao thì khi đến những ngày cuối cùng của chuyến đi, chị đã có được câu trả lời. Đó không phải là kết thúc mà là mở ra một khởi đầu hoàn toàn mới, khó khăn hơn hay sáng sủa hơn, không ai có thể nói trước được. Tựa “ở châu Âu” dễ gây hiểu nhầm khi tác giả chỉ đi qua Berlin, Paris, Venice và Florence. Điều tui không thích là tác giả cứ chêm vào tiếng Ý, tiếng Pháp, tiếng Anh mà nhiều chỗ không chú thích gì cả. Cũng có thể là quá chủ quan nên hoàn toàn viết theo những gì mình nghĩ, cảm giác là thích thì chú thích, không thì thôi vậy. Rồi thì có những câu để tiếng Việt tiếng Anh xen lẫn đọc rất khó chịu (*). Còn nữa, tui không hiểu sao chị ở Mỹ gần chục năm mà lại dịch asshole là lỗ đít. Nói chung là sách đọc cũng được, chỉ là do tui quá khó phần từ ngữ thôi.

(*) Nói rõ là tui không kỳ thị tiếng Anh chen vô tiếng Việt, mà chỉ khó chịu trong một số trường hợp cụ thể thôi, ví dụ như It’s fucking mười rưỡi rồi, nó làm mất cả sense tiếng Anh lẫn tiếng Việt luôn. 1 là It’s fucking ten thirty, 2 là Mười rưỡi cmn rồi, nghe 2 câu đều rất hay và có cảm xúc, chứ chập lại làm tui tụt cảm fucking xúc luôn. (Cảm giác chủ quan của tui thôi nhe)

 

Advertisements

Trên đường – Jack Kerouac

tren_duong

Tên sách: Trên đường

Tác giả: Jack Kerouac

Rate: 6.5/10

Là một cuốn hồi ký viết về hành trình rong ruổi qua các bang của nước Mỹ của Jack Kerouac, bối cảnh cách đây mấy chục năm rồi. Vào thời đó thì có vẻ là có được tầm ảnh hưởng lớn – khá oách. Nhưng khi đọc vào thời điểm này thì có vẻ như nó cũng chỉ có tác động đến tui như một dạng truyện kể trong hồi ức. Các địa danh và tên người xuất hiện rất nhiều, nếu không muốn nói là dày đặc. Tui có hơi ít kiến thức về địa lý nước Mỹ, phần nhiều chỉ nhớ được các bang và điểm đặc trưng của một số bang, nhưng đây là các địa danh kiểu như hạt này hạt kia nên tui bị vò như một mớ gì đó không thể gỡ được. Nhớ và xâu chuỗi được các nhân vật chính cũng đủ mệt rồi, chưa kể mỗi anh có thêm một hai cô vợ, thêm một vài cô bồ trên mỗi chặng đi qua, rất mệt mỏi. Giọng văn thì, nếu có ai từng đọc bắt trẻ đồng xanh, sẽ dễ cảm thấy có nét gì đó tương tự, dù người kể của hai cái chuyện này là hoàn toàn khác nhau. Có chút ngông, hơi kiểu bụi đời, cũng có niềm yêu thích, muốn làm cái gì đó lắm ấy, thế này thế nọ. Cũng hơi dông dài chút. Nói chung là kể nhiều. Mà cái hai mặt của việc đọc một cuốn sách mang tính chất kể là, nếu bạn thích người đó, bạn sẽ rất chăm chú tập trung say mê nghe người ta kể chuyện, còn nếu không hợp với người đó lắm, nhiều lúc nghe thì vẫn nghe đó, nhưng cũng ngán đi. Rất nhiều tình tiết, nói chung ai có nhiều thời gian ngâm nga ngẫm nghĩ thì đọc.

Bên phía nhà Swann – Marcel Proust

proust.jpgTên sách: Bên phía nhà Swann

Tác giả: Marcel Proust

Rate: 7

Tui đã không ít lần cảm thấy mệt mỏi khi đọc cuốn này. Trước hết có lẽ do sự tác động đối với thị giác về dàn trang trình bày với font chữ nhỏ và khổ sách to dài hơn những cuốn sách khác. Sau đó là về văn phong, thứ văn dài dòng, cấu trúc phức tạp, dùng từ hoa mỹ (tui cần từ nhẹ hơn nhưng không nhớ ra nổi). Ngoài ra sách đề cập đến rất nhiều nhân vật, tác phẩm, truyền thuyết hay sự kiện mà kể cả nói một cách khoe khoang đi nữa thì tui biết không quá 1/100. Đang đọc giữa chừng phải dừng lại đọc chú thích, quá nhiều thông tin, nạp không xuể, giờ thì biết sao nó được gọi là đồ sộ.Tui rất cảm kích vì các dịch giả đã giữ đúng và dịch sát cái thứ văn này, để tui biết được trên đời có một loại văn học (được cho là) vĩ đại và khó đọc như vậy và cũng thông cảm hơn cho các dịch giả của Kiêu hãnh và định kiến đã được đọc trước đó mà muốn quẳng xó. Với riêng cá nhân tui, dich hay không hẳn phải là chuyển ngữ về văn phong và ngữ pháp theo tiếng Việt để người đọc cảm thấy đọc trơn tru và hiểu được dễ dàng. Có những câu đoạn bài, nếu không giữ đúng cách sắp xếp từ ngữ như nguyên tác, sẽ rất khó để hiểu được dụng ý nghệ thuật của người viết. Tui cũng không phải người bài trừ cách dịch ngoại lai. Hơn nữa trong những tác phẩm lớn như này, tui cũng khá yên tâm khi nhận ra tên của những dịch giả có uy tín. Về nội dung, phải nói là không có gì nhiều. Nó dạng như chúng ta nói một câu: Tôi ăn cơm. Thì trong đây sẽ bôi ra vài trang để giới thiệu “tôi” với các đặc điểm cá nhân, rồi diễn tả hành động ăn được xảy ra trong khung cảnh bối cảnh này kia và miêu tả “cơm” đó mang hương vị như nào gợi nhớ đến cái gì, đại loại rất dài dòng văn tự. Cuốn 1 này gồm 3 phần, được kể theo ngôi của người kể chuyện (NKC), khó đọc lắm vì như kiểu ông ta nói quá dài đi không biết đâu là bến bờ. NKC miêu tả rất nhiều, đáng lẽ là hay đó, nhưng vì cứ kể dài quá nên người đọc rất dễ bị phân tâm. Cứ thử tưởng tượng ai ngồi kể chuyện cho mình nghe suốt 5 tiếng đồng hồ nhưng không có đưa ra dẫn lời đối thoại trong ngoặc kép khi nói về người này người kia hay bình luận sự việc mà chỉ có trần thuật và trần thuật và cứ nói hoài không có tương tác thì sẽ ngán đến như nào. Phần 2 theo tui là dễ đọc nhất vì được kể theo ngôi thứ 3. Đây cũng là phần làm tui phát lộ nhiều cảm xúc nhất vì dù cách xa cái bối cảnh diễn ra đến cả thế kỷ, tui lại cảm thấy mình thấu hiểu được suy nghĩ, cách hành xử, tâm tư và sự tự tôn bản thân thông qua nhân vật Swann. Nhìn chung đọc dễ ngán dễ oải. Giờ tui chưa thấy hay, chỉ thấy khó. Để vài năm nữa đọc lại, vì bản thân tui cũng khó chịu khi đã bỏ công ra đọc một tác phẩm được công nhận mà lại chưa hiểu đủ để có sự trân trọng xứng đáng với nó.

Tôi là Bêtô – Nguyễn Nhật Ánh

toi-la-beto

Tên sách: Tôi là Bêtô

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Rate: 9/10

Cuốn sách gây ngạc nhiên hơn mình tưởng, bởi giá trị mà nó mang lại. Là cuốn tự truyện của một chú chó với giọng văn tự nhiên, nhẹ nhàng, dí dỏm, ngây thơ nhưng cũng rất sâu sắc, sau mỗi mẩu truyện nhỏ là những đúc kết triết lý vô cùng đơn giản nhưng sẽ khiến bạn ngạc nhiên đấy, đọc mà không thôi ngỡ ngàng sao Nguyễn Nhật Ánh lại có thể khéo léo lồng ghép vào như thế. Mỗi một lần đúc kết là một lần thấy mình nên sống chậm lại một chút, nhìn ngó thế giới xung quanh một chút. Cuốn sách thật sự “làm bật cười trẻ con và trầm tư người lớn”Đây cũng là cuốn sách được mình đánh giá cao nhất so với các cuốn sách khác đã đọc của Nguyễn Nhật Ánh, lâu lâu sẽ lại lấy ra nhâm nhi. Nói chung là thích <3

Khác Biệt Từ Nghệ Thuật Quản Trị Khách Hàng – Robert Solomon

khac-biet-tu-nghe-thuat-quan-tri-khach-hang

Tên sách: Khác Biệt Từ Nghệ Thuật Quản Trị Khách Hàng 

Tác giả: Robert Solomon

Rate: 8.5/10

Khác biệt từ nghệ thuật quản trị khách hàng là cuốn sách được viết bởi một trong những chuyên gia quản trị khách hàng được kính trọng nhất tại Mỹ với hơn 30 năm kinh nghiệm trong ngành quảng cáo – Robert Solomon. Cuốn sách viết về 58 điều cần-biết, phải-làm của dân Marketing và quảng cáo, đặc biệt là các bạn account, tuy nhiên sau khi đọc xong cuốn sách này thì mình thấy không riêng gì trong ngành quảng cáo mà những người làm việc trực tiếp với khách hàng đều có thể lĩnh hội và áp dụng các nguyên tắc vào công việc của mình. Trong số ít những cuốn sách về chuyên ngành mình đọc thì cuốn này và cuốn “Ý tưởng này là của chúng mình” có cách viết đơn giản dễ hiểu và khá lôi cuốn, số còn lại đọc trong sự cưỡng ép haha. Nếu như “Ý tưởng này là của chúng mình” chủ yếu là truyền cảm hứng thì “Khác biệt từ nghệ thuật quản trị khách hàng” cho mình kiến thức tổng quan căn bản, có thể áp dụng ngay vào công việc hằng ngày, ngoài ra còn truyền đạt kinh nghiệm, bài học và nguyên tắc cơ bản khi làm việc với KH để xây dựng mối quan hệ bền chặt, cũng như đạt được kết quả tuyệt vời và trở thành account management cũng tuyệt vời không kém. Bản thân mình không phải là account, không thường xuyên trực tiếp làm việc với KH, thậm chí còn là thành phần dễ bị mâu thuẫn với account nhất, vì vậy đọc cũng để hiểu, để thông cảm hơn với công việc của account. Tuy nhiên, đọc xong cũng tha thiết mong các account cũng có thể làm được một số điều như trong cuốn sách để đôi bên bớt căng thẳng trong công việc =)) Ngoài ra, cuối sách tác giả có giới thiệu thêm 20 cuốn sách chuyên ngành khác đáng đọc, cũng được chắt lọc rồi nên nếu có thời gian thì tham khảo thêm để đọc.
Tóm lại là sách thực tế, dễ đọc, dễ áp dụng.

Và khi tro bụi – Đoàn Minh Phượng

va-khi-tro-bui.jpg

 

 

 

 

 

 

 

 

Tên sách: Và khi tro bụi

Tác giả: Đoàn Minh Phượng

An’s review:

Rate: 8.9/10

Rất khó để có thể diễn tả được một cách rõ ràng cảm xúc thực sự sau khi đọc xong cuốn sách này. Nó là một cảm giác gì đó hỗn độn. Một câu chuyện kỳ lạ. Những câu chữ nhiều ám ảnh. Không cần phải đọc đến hết mới thấy được cái kết thúc ở lưng chừng mà ngay trong từng câu chữ đã chứa đựng sự lửng lơ, mơ hồ, những cánh cửa khép hờ mang nhiều tầng nghĩa và những dấu hiệu chỉ dẫn người đọc hơi mang màu bí ẩn. Văn phong rất hay, thứ văn chương này làm người ta dễ nhớ đến những tác giả như An Ni Bảo Bối, dù phong cách có thể khác nhau nhưng xét đến cái tài trong cách sử dụng ngôn ngữ và ảnh hưởng của tác phẩm lên người đọc thì cũng chẳng kém gì. Nguyễn Thiên Ngân viết Những chuyển điệu lúc trước đọc khá thích, lúc đó còn nghĩ sao viết hay như vậy chỉ được giải ba. Nhưng đúng là đến giờ khi đọc Và khi tro bụi mới thấy, cái hay của cuốn đó chỉ bằng 3 phần của cuốn này thôi.

Yung’s review

Rate: 8.3/10

Nói thật là đọc xong mà tui vẫn khá mơ hồ, không nắm bắt được hết cuốn này. Chỉ nắm được sơ sơ là nhân vật chính trên đường đi tìm cái chết, đến lúc cận kề cái chết thì mới nhận ra mình muốn sống đến mức nào. Tuy chỉ có 187 trang nhưng Và khi tro bụi không hề “mỏng” chút nào. Nội dung câu chuyện khá ám ảnh, nặng nề. Những thông điệp và triết lý tác giả muốn chuyển tải khá nhiều, nếu không muốn nói là quá nhiều cho một cuốn truyện ngắn 187 trang. Nói là từng câu văn đều là triết lý thì hơi quá, nhưng cũng gần gần như vậy. Vì vậy nên đọc khá là nặng đầu, phải suy nghĩ nhiều. Tui không phải là big fan của An Ni Bảo Bối nên là tui cũng không thích cuốn này nhiều. Nhưng tui thích giọng văn này và đánh giá cao giá trị nhân văn của cuốn sách.

Uy’s review

Rate: 8.5/10

Một cuốn sách hay nhưng không hề dễ đọc, buồn nhưng không quá bi lụy. Cách xây dựng tình huống truyện, tạo dựng thế giới nội tâm sống động, lối kể chuyện, một chút tinh tế của ngôn từ và giá trị nhân văn là điều mình đánh giá cao ở cuốn sách này. Đúng là nhiều thông điệp và triết lý, mình chỉ thật sự chú tâm khi mở ra câu chuyện trong cuốn sổ mà An Mi có được, phần trước đó mình đọc rất chậm, phải nuốt từng câu chữ thiệt chậm rãi mà nhiều khi còn mắc nghẹn ấy. Những chấn thương tinh thần mà các nhân vật trong truyện đã trải qua khiến mình cảm thấy đau lòng, đặc biệt khi khép lại cuốn sách vẫn còn hoang mang cho số phận của Marcus và đứa em của An Mi. Cuốn sách này sẽ được đọc lại, vào một thời điểm nào đó, có thể là rất lâu sau này để tiếp nhận được nhiều hơn những điều tác giả muốn gửi gắm…

P/s: À mình thích tên sách và 2 câu thơ dịch mở đầu :D Nhưng cuốn này vẫn còn một số lỗi chính tả, hy vọng nếu tái bản sẽ khắc phục.

Người tình – Marguerite Duras

nguoitinhTên sách: Người tình

Tác giả: Marguerite Duras

Rate: 6.9/10

Đây là một dạng hồi ký/tự truyện dưới lớp vỏ tiểu thuyết, tui nghĩ thế. Truyện viết không có chương hồi, nhưng thường ngắt nghỉ giữa các đoạn, viết về chuyện tình của cô gái, lồng vào đó là cả chuyện về gia đình cô, một bà mẹ với sự thiên vị trong tình cảm dành cho ba đứa con và cách nhìn nhận khá truyền thống và cổ hủ khi sống trên mảnh đất thuộc địa Đông Dương. Chuyện tình được kể trong cuốn này không thực sự mới mẻ hay lạ lẫm gì cho cam, tuy nhiên cách kể vẫn làm người đọc thấy có gì đó cuốn hút. Nó mang vẻ vừa thơ ngây, vừa chứa đựng ham muốn nhục dục rất đàn bà, chắc phải gọi cái cô bé ở trong tiểu thuyết này là Lolita của phương Đông quá. Còn thì mạch truyện đôi chỗ cũng làm tui hơi chững lại vì chả hiểu tự nhiên sao đang kể chuyện đưa đón người tình lại nghỉ, nhảy qua kể về một cô bạn nào đó khác xong được vài dòng lại nghỉ, chuyển qua kể tiếp về ông anh trai ô nhục kinh khiếp lên được. Chắc có lẽ là tui không thích lắm những tiểu thuyết có mạch truyện ngắt quãng luân phiên và bị xé lẻ nhiều như vậy nên dù cuốn này nhiều người khen nhưng tui chỉ thấy được ở vài điểm thôi.

Chiến binh cầu vồng – Andrea Hirata

chien-binh-cau-vong.jpgTên sách: Chiến binh cầu vồng

Tác giả: Andrea Hirata

Rate: 8.5/10

Nhân dịp ngày 20/11 nên cũng cảm thấy khá hợp lý để đọc cuốn này. Cuốn sách là câu chuyện kể về những học sinh, 1 thầy hiệu trưởng và 1 cô giáo, với niềm ham học, và cùng chung tay giữ gìn ngôi trường của mình. Là một cuốn sách rất nhân văn, mang tinh thần nhân đạo cao cả. Qua từng chương, mỗi một cô cậu học trò hiện lên với những nét tính cách rất khác nhau, và những tài năng khác nhau. Bất chấp khó khăn về hoàn cảnh gia đình, sự nguy hiểm đe doạ tính mạng mỗi ngày đến trường, hay những người lớn với các mưu đồ toan tính chỉ chực phá đổ ngôi trường, dù cho cái kết có ra sao đi nữa, ta vẫn sẽ luôn nhớ về những điều hồn nhiên nhất, vô tư nhất, những điều đẹp đẽ ngời sang nhất từ những đứa trẻ này, và biết ơn nhiều hơn đến những người vẫn kiên trì, bền bỉ, nhẫn nại với sự nghiệp trồng người. Nghề dạy học đáng quý đến vậy cơ mà.

Điệp viên hoàn hảo X6 – Larry Berman

7617X6

Tên sách: Điệp viên hoàn hảo X6 

Tác giả: Larry Berman

Rate: 9/10

Đây là một cuốn sách hay, viết về nhà tình báo chiến lược vĩ đại nhất của Việt Nam trong thời kỳ cách mạng – Phạm Xuân Ẩn. Cũng có thể hiểu cuốn này là một nghiên cứu hơn chỉ đơn thuần là tiểu sử, được một giáo sư người Mỹ viết cho ông Ẩn. Người đọc có thể thu nhận được rất nhiều thông tin từ cuốn sách này, ngoài chuyện đời, chuyện nghề, những hiểm nguy khi thực hiện sứ mệnh của một người làm nhiệm vụ tình báo, cuốn sách còn cung cấp rất nhiều những tư liệu chủ quan và khách quan từ các những nhân vật của các bên tham chiến. Từ đó hiểu rõ hơn vì sao một người Việt với tính cách và phẩm chất như thế nào lại có được sự kính trọng, khâm phục và yêu mến như vậy từ những người bạn Mỹ kể cả khi phát hiện ra ông là điệp viên Cộng sản. Cũng phải kể đến sự hấp dẫn của cuốn này đến từ các sự kiện đã xảy ra trong quá khứ, các nhân vật chủ chốt trong lịch sử với tính cách và chiến lược như thế nào trong tình hình chính trị đang diễn ra. Cuốn sách này tất nhiên là ca ngợi người điệp viên vĩ đại này, dù không hiểu sao tui vẫn nảy sinh một sự hiểu, ngầm định rằng, ông Ẩn mất, mang theo rất nhiều bí mật xuống mồ, và thực ra đến giờ dù đất nước và Đảng ghi nhận những công lao của ông cho dân tộc, thì có lẽ không ai có thể thực sự biết được ông thực sự làm việc cho bao nhiêu bên, nắm giữ được những thông tin gì chưa từng được nói ra. Có lẽ cuộc đời của một nhà tình báo vĩ đại chính là như thế, nắm giữ quá nhiều bí mật không thể tiết lộ, cô độc trong nhiệm vụ của mình và cô đơn sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Tui đã cảm thấy thực sự khâm phục, và ngưỡng mộ, và phẫn nộ nữa, vì những điều đã diễn ra từ trong và cả sau cuộc chiến. Chiến tranh là điều vô nghĩa và gây đau thương nhất, dù có ở bất cứ thời kỳ nào trong văn minh loài người. Nhưng hình như người ta vẫn cho rằng nó cần thiết?!

Kitchen – Banana Yoshimoto

kitchen

Tên sách: Kitchen

Tác giả: Banana Yoshimoto

Uy’s review:

Rate: 8.7/10

Bữa giờ mới đọc một cuốn sách với văn phong khác hẳn như thế này, có thể là đậm chất “Banana Yoshimoto” và rất Nhật. Kiểu như một người đang tâm tình và trút hết nỗi lòng mình vậy. Cốt truyện không có lên xuống hay nút thắt nút mở gì cả, nhẹ nhàng và phảng phất buồn, đầy suy tư.
Cuốn sách đề cập nhiều đến cái chết, đặc biệt hơn ở đây lại là sự ra đi của những người thân yêu nhất, thật khó mà chấp nhận phải không? Nhưng toàn bộ cuốn sách lại không nhuốm màu ảm đạm và bi lụy dù sự thật được nhắc đến nhiều khi thẳng thắng đến mức đau lòng, những con người mang trong mình nỗi đau đó luôn có một tia sáng chiếu rọi để tìm được đến sự an ủi và đồng cảm, dù chìm ngập trong bi thương nhưng họ không để mình bị chôn vùi, đều cố gắng vượt qua, vực dậy những niềm vui sống và trân trọng hơn cuộc sống. Có thể bây giờ mình vẫn chưa đủ sâu sắc để cảm nhận hết từng lớp ngôn từ của cuốn sách này, cũng như chưa chạm được đến khoảng sâu trong ấy. Nhưng rõ ràng đây là một cuốn sách hay, có những chi tiết hơi kỳ lạ, một số đoạn được miêu tả bằng ngôn từ rất đẹp, mình thích, ai yêu vẻ đẹp của ngôn từ chắc cũng sẽ tâm đắc vài đoạn trong này đấy. Có thể một thời gian nữa mình sẽ đọc lại nó, để vực dậy chính bản thân mình, chẳng hạn ^^

Yung’s review:

Là câu chuyện về những nỗi đau mất đi những người thân yêu. Người chết đã chết, còn lại những con người cô độc khao khát được yêu thương. Tuy đau khổ nhưng họ không hề có những suy nghĩ tiêu cực, ngược lại, họ đang trong quá trình đối mặt với nỗi đau, vực dậy bản thân, từng ngày từng ngày học cách vượt nỗi mất mát không thể lấp đầy lại. Với cách viết đi sâu vào nội tâm nhân vật, rõ ràng tác giả đã chạm được đến trái tim những người yêu thích thể loại thiên về nội tâm này. Vẫn là văn học Nhật rất khác biệt, không miêu tả quá đau đớn tột cùng đến chết đi sống lại như ngôn tình Trung Quốc, mà chậm rãi, sâu lắng nhưng để lại tiếng vang rất dài. Tui thấy tình cảm giữa Mikage và Yuchi – hai con người chung cảnh ngộ, quan tâm nhau, dựa dẫm vào nhau gần với tình bạn, tình thân hơn là tình yêu. Đây là cuốn sách không quá ấn tượng, nhưng nói chung đọc ổn.