Một mình ở châu Âu – Phan Việt

bia-sach-mot-minh-o-chau-au-jpg-1362985999_500x0Tên sách: Một mình ở châu Âu

Tác giả: Phan Việt

An’s review:

Rate: 8.8/10

Cuốn sách là một dạng hồi ký ghi lại những ký ức, tình cảm, suy nghĩ, và trải nghiệm thực tế của tác giả trong suốt hành trình một tháng du lịch đơn độc. Những dòng văn này mang tính đời thường và gần gũi, không cưỡi ngựa xem hoa lãng mạn hóa quá đà về cảnh vật địa danh như một số cuốn du ký khác.

Có thể dễ dàng nhận ra, tác giả vốn đã dành một tình yêu đặc biệt cho Paris. Một Paris của Victor Hugo, của Hemingway, của những nghệ sĩ nổi danh và vô danh khác. Đây là kiểu tình yêu rất nhân văn, đậm tính duy mỹ, ẩn chứa lí tưởng nghệ thuật chứ không hề đơn giản chỉ là sự trầm trồ ngưỡng vọng bởi vẻ đẹp hào nhoáng hoa lệ của kinh đô ánh sáng.

Cảm giác xuyên suốt trong quá trình đọc cuốn này không phải là “hãy xách balô lên và đi” mà là: nếu đã từng có ước muốn đến một thành phố, hãy cho mình cơ hội được sống ở đó một thời gian, tận hưởng bằng tất cả các giác quan cái cách thành phố sống từng ngày, cảm nhận không khí, âm thanh, mùi vị, con người… để nhận ra tình yêu của mỗi người chúng ta với nơi chốn đó thực sự nhiều đến mức nào, cũng là để tìm thấy tình yêu với chính bản thân mình, sau những thăng trầm đã trải qua.

Tác giả là một người hiểu biết và có vốn tri thức rộng về mỹ học. Dù không tìm được nhiều thông tin du lịch từ cuốn sách này, người đọc cũng vẫn sẵn lòng đón nhận một cuộc đối thoại ngược về quá khứ của những thời kỳ văn học, nghệ thuật thông qua những chia sẻ của tác giả. Từ cuốn sách này, dù không nhiều nhưng người đọc cũng có được một cái nhìn sơ lược về con người và tính cách đặc trưng của một số nước phương Tây, hiểu thêm một chút về tôn giáo, nhà dòng, Chúa và cách người ta phụng sự từ đức tin của mình. Hoàn toàn có thể nói cuốn sách này mang một tinh thần rất riêng giữa những ngược xuôi hành trình du ký khác. Hiện ra đâu đó trong đây, có lẽ là chính chúng ta, với tâm hồn và tinh thần của những ngày đang sống tuổi 20+, sống bằng bản năng, cảm nhận mọi thứ bằng tất cả sự hứng khởi và xúc động từ con tim, dù có vấp váp, tổn thương, buồn đau, thất vọng nhưng vẫn muốn gieo mầm tin yêu để mạnh mẽ bước tiếp.

Yung’s review:

Rate: 8.3/10

Ấn tượng đầu tiên của tui với sách Phan Việt không suôn sẻ lắm khi tui không thể đọc hết cuốn Nước Mỹ, nước Mỹ. Tui mua Một mình ở Châu Âu cùng với những cuốn du kí khác như Con đường Hồi giáo, Đường về nhà, Hành trình nước Mỹ. Ai hy vọng tìm thấy thông tin và kinh nghiệm đi Châu Âu thì chắc có lẽ sẽ ít nhiều thất vọng khi đọc cuốn sách này. Cảm giác khi đọc sách không phải là thôi thúc khao khát được đi, được trải nghiệm, khám phá, nhìn ngắm châu Âu, mà là sự đồng cảm, thấu hiểu nỗi lòng của tác giả. Cuốn sách miêu tả khá thực tế và sát với hiện thực chứ không phải hoa lệ, mỹ miều như thường thấy trên sách báo, thâm chí còn hơi trần trụi nữa ấy. Điều tui thích ở cuốn này là những gì viết ra hoàn toàn là cảm nhận chủ quan của người viết, đây là châu Âu trong mắt chị, châu Âu của riêng chị chứ không phải châu Âu của ai khác. Không hiểu sao đọc đến cuối, “tôi sẽ chia tay Sơn” tui không hề thấy buồn, tui cảm thấy nhẹ nhõm và được giải tỏa, tui nghĩ là mình hiểu được cảm giác của chị. Đi là một trong những giải pháp hữu hiệu nhất khi người ta có khúc mắc trong lòng hay lâm vào một thời khắc tăm tối. Dù kết quả ra sao thì khi đến những ngày cuối cùng của chuyến đi, chị đã có được câu trả lời. Đó không phải là kết thúc mà là mở ra một khởi đầu hoàn toàn mới, khó khăn hơn hay sáng sủa hơn, không ai có thể nói trước được. Tựa “ở châu Âu” dễ gây hiểu nhầm khi tác giả chỉ đi qua Berlin, Paris, Venice và Florence. Điều tui không thích là tác giả cứ chêm vào tiếng Ý, tiếng Pháp, tiếng Anh mà nhiều chỗ không chú thích gì cả. Cũng có thể là quá chủ quan nên hoàn toàn viết theo những gì mình nghĩ, cảm giác là thích thì chú thích, không thì thôi vậy. Rồi thì có những câu để tiếng Việt tiếng Anh xen lẫn đọc rất khó chịu (*). Còn nữa, tui không hiểu sao chị ở Mỹ gần chục năm mà lại dịch asshole là lỗ đít. Nói chung là sách đọc cũng được, chỉ là do tui quá khó phần từ ngữ thôi.

(*) Nói rõ là tui không kỳ thị tiếng Anh chen vô tiếng Việt, mà chỉ khó chịu trong một số trường hợp cụ thể thôi, ví dụ như It’s fucking mười rưỡi rồi, nó làm mất cả sense tiếng Anh lẫn tiếng Việt luôn. 1 là It’s fucking ten thirty, 2 là Mười rưỡi cmn rồi, nghe 2 câu đều rất hay và có cảm xúc, chứ chập lại làm tui tụt cảm fucking xúc luôn. (Cảm giác chủ quan của tui thôi nhe)

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s